
Tối khuya , cả nhà đều ngủ hết .Chỉ còn nó chóng vánh mong manh trong bóng đêm dập dìu với ánh đèn bàn và màn hình LCD . Suy nghĩ về cuộc sống oai oải của nó , suy nghĩ về cái khoảng thời gian nó phí phạm cho cuộc đời này , mười hai năm đèn sách chỉ đơn giản đi học và về nhà rồi cũng cầm được tấm bằng tốt nghiệp tầm thường mà ai cũng có thể có được ,dù nhiều lần mong muốn chuyên tâm để ngoan ngoan vào đại học nhưng lại loanh quanh lẩn quẩn ở cái sâu thẳm chán học của nó ,thi đậu rồi bỏ .Đúng là nó chẳng phải thứ có thể ngồi yên một chỗ và chịu học hành ngoan ngoãn dù rằng chẳng phải thứ ngu dốt gì.Cái gì nó cũng biết một tí , chỉ đủ xài cho nó lúc cấp thiết chứ chẳng lâu dài như bạn nó từng nhận xét là “ tài chính thì chẳng có toàn tài lẻ không à…” . Ừ thì bây chừ nó đủ kiếm sống cho mình nó , 10 năm nữa chẳng lẽ cũng chỉ dăm ba triệu thôi sao ??!!! Ba má nó sẽ sao đây dù hai cụ chẳng thiếu thốn cần nó nuôi dưỡng nhưng hai cụ sẽ lo sau này con họ về già thì có dư dả mà nuôi thân không…!!! Ôi thật khốn nạn khi làm người , chỉ loanh quanh sống , kiếm tiền , ăn ….rồi chết.
Bao nhiêu người cùng lứa với nó đã thành công hỉ ??!! Cũng nhiều lắm chứ .Nó biết , nó thấy , nó nghe , nó đọc , nó biết , nó tủi lắm ,bất lực lắm ….
Để rồi , ngồi đây suy nghĩ nhiều …
Sắp xếp thứ tự cuộc sống …
Chọn lọc kỹ năng phát triển …
Từ bỏ một vài thứ không cần thiết
Bới móc , tái sử dụng vài món lỡ khờ dại bỏ đi…
Chuẩn rồi đó ….

Ngoan, cố lên. Tao biết mài okie lắm mà, cố lên đừng bỏ cuộc.
Ác zới ng là tốt zới mình. Châm ngôn sống của teo đóa. Iu mài
Hun mài :*